Hòa thượng và đạo sĩ

Ngày xưa, có một đạo sĩ đang đi du ngoạn thế gian, ông mải miết ngắm cảnh vật trên đường, đùa giỡn cây lá, ong bướm đến nỗi một ngày không đi nổi chục dặm đường, tuy chậm chạp nhưng mồm ông lúc nào cũng nở một nụ cười ngạo nghễ, thỉnh thoảng khi có người đi đường hỏi thăm thường đáp rằng muốn đi du ngoạn khắp thế gian. Lời đáp của đạo sĩ thường khiến cho đối phương bật cười, họ bảo với cung cách rùa bỏ của ông thì có mười kiếp cũng chẳng thể đi du ngoạn được một nửa thế giới.

Một ngày mùa thu nọ, khi đạo sĩ đang vừa đi vừa ngắm lá vàng rơi và một chú sóc nhỏ đang bận rộn mang hạt dẻ về hang thì có một hòa thượng bước qua, tay ông ta cầm một chiếc mõ vừa đi vừa gõ “cộp cộp” chân hòa thượng thoăn thoắt đều đặn theo nhịp gõ, mắt ông ta chỉ chăm chú nhìn thẳng một đường không hề ngó ngang dọc. Trông bộ dạng của hòa thượng hoàn toàn đối lập với vị đạo sĩ đang chậm chạp du ngoạn nọ. Đạo sĩ thấy hòa thượng bước qua bèn la lớn : “Này hòa thượng ngài vội hay sao mà bước nhanh như thế ?”. Hòa thượng không nhìn đạo sĩ lấy một lần vẫn tiếp tục băng băng trên đường đáp : “Ta không vội cũng không nhanh, chỉ là ngài và thế gian chậm mà thôi.” Đạo sĩ thấy hòa thượng nói vậy cười ha hả, không đáp lời mà nhìn bóng hòa thượng biến mất phía cuối đường. Từ hôm ấy, tốc độ di chuyển của đạo sĩ ngày càng chậm, từ mười dặm giảm xuống còn tám dặm, mấy ngày sau về năm dặm, được một tháng ông ta chỉ còn đi được ba dặm mỗi ngày.

SonLamDaiSiXuatSonDo2.jpg

Giữa tháng Chạp năm ấy, cách thôn nhỏ dưới chân núi Trường Bạch năm dặm, người ta nhìn thấy một đạo sĩ quần áo rách rưới đang nhìn ngó cảnh vật xung quanh. Buổi ấy, tuyết rơi phủ trắng xóa mọi cảnh vật, duy chỉ có đạo sĩ người không một hạt tuyết, hai tay chắp sau lưng, miệng vẫn cười ngạo nghễ. Bàn chân của ông không hiểu vì lý do gì mà đưa lên vô cùng chậm chạp rồi cũng với một tốc độ ấy mà hạ xuống. Từ lúc mặt trời lên đến khi trời đứng bóng ông ta chỉ vỏn vẹn bước được hai bước. Người dân của thôn ùa ra hỏi thăm đạo sĩ, nhưng ông ta không nói một lời chỉ cười ngạo nghễ mà ngắm nghía coi toàn bộ thôn dân là không khí. Thôn dân thấy ông ta không trả lời cũng mặc kệ bỏ về thôn. Chỉ có một vài người hiếu kỳ ngày nào cũng ra ngó đạo sĩ một lần.

Đạo sĩ cứ không ăn không uống gì, bước chậm chạp như thế hết cả mùa đông, từ mỗi ngày bước được hai bước chuyển thành mỗi ngày bước được một bước bởi thế nên suốt ba tháng trời dòng dã ông ta không tiến nổi nửa dặm đường. Thôn dân xì xào bảo nhau “Đạo sĩ ấy được trời đưa xuống nếu mà ngài bước vào thôn ta thì thôn ta sẽ được thần linh ban phước, tài lộc sẽ tự nhiên rơi xuống đầu chúng ta.” Bởi thế mà, không ít thanh niên trai tráng ủng hộ việc khênh đạo sĩ vào thôn, chứ đợi ông ta bước từng bước như vậy đến năm nào tháng nào ông ta mới vào đến thôn được. Họ cử ra bốn đại hán khỏe mạnh khôi ngô đến công khênh đạo sĩ vào thôn, trước khi họ ra đi trưởng thôn còn nhấn mạnh đừng đả thương đến đạo sĩ kẻ thần linh trên trời sẽ trách phạt. Bốn đại hán vâng lời, đến chỗ đạo sĩ họ thắp hương vái lạy rồi mỗi người mỗi góc định công khênh đạo sĩ lên. Ấy vậy mà, bốn người ấy dùng đủ mọi cách cũng chẳng thể nào lay chuyển nổi đạo sĩ, từ khênh chân lên đến bửa ông ngã ngửa hoặc nhảy lên người để ông mệt quá ngồi sụp xuống; tất cả các cách họ thử đều thất bại. Cả bốn người mồ hôi nhễ nhại, run lẩy bẩy cúi lậy vị đạo sĩ nọ, họ lầm rầm cầu khấn xin ông tha thứ rồi lủi thủi bước về thôn. Tối hôm ấy, cả thôn đốt đuốc ra nơi đạo sĩ đang đứng, cúi lạy xin tha tội. Từ ấy, họ thờ sống vị đạo sĩ nọ, hương khói đồ lễ lúc nào cũng đầy đủ. Nhưng đạo sĩ như không hề để tâm, ông vẫn nhìn ngắm thiên nhiên cảnh vật xung quanh chưa từng để tâm đến những người thôn dân nhỏ bé đang lầm rầm cầu khấn. Tốc độ di chuyển của ông từ một ngày hai bước, thành mỗi ngày một bước, rồi cứ thế chậm lại chậm lại dần, cho đến khi gần cả năm trời ông không bước nổi một bước nào cả. Bàn chân trái như đang lơ lửng giữa không khí, hai tay vẫn chắp sau lưng, cái đầu vẫn chăm chú thưởng thức cảnh vật, còn miệng vẫn nở nụ cười ngạo nghễ.

Còn về nhà sư nọ, ông vẫn cứ bước đi, không biết bao nhiêu ngày tháng trôi qua, thẳng một đường chưa từng dừng lại, gặp tường thì đâm thẳng qua tường, gặp sông lớn thì đi trên nước. Hòa thượng đi xuyên qua Tử Cấm Thành, giữa khi nhà vua đang đương triều, vẫn gõ mõ “cộp cộp” bước chân thoăn thoắt, lướt qua ngai rồng không một lần ghé mắt. Đức vua thấy sự lạ biết là cao tăng bèn sai quân lính đi theo bảo vệ, đoạn hạ chiếu chỉ không ai được quấy rầy hòa thượng tu hành.

Tiếng mõ vẫn đều đều vang vọng. Sau hai mươi năm vào ngày Đông chí, ông đã đi hết một vòng thiên hạ trở về đúng nơi xưa gặp đạo sĩ. Bỗng nhiên trời đất biến sắc, mây gió bỗng kéo hết về núi Trường Bạch. Một cơn gió xuân bỗng nổi lên thổi tan hết mây và tuyết trong vòng một dặm xung quanh đạo sĩ, ánh nắng từ trên trời chiếu xuống, cỏ hoa cây cối bắt đầu sinh sôi nảy nở cùng lúc đó là một tràng cười ha hả kéo dài. Khi người dân tiểu thôn kéo đến thì đạo sĩ đã biến mất để lại một mảng xanh tươi thơm ngát hương hoa cỏ giữa mùa đông rét mướt cùng một dấu chân; trong dấu chân ấy một bông hoa màu xanh biếc cao không tới bắp chân người đang ngạo nghễ khoe sắc. Người dân trong thôn vội vàng dập đầu cúi lạy bàn nhau dựng miếu thờ, từ đấy ngày Đông chí hàng năm trở thành ngày lễ quan trọng nhất với họ. Hòa thượng nghe thấy tiếng cười bên tai thì cước bộ chậm lại rồi dừng hẳn, ông chắp tay niệm: “A Di Đà Phật” rồi giữa trời mưa tuyết bùng cháy. Chẳng bao lâu sau, tro cốt của hòa thượng tan biến hết chỉ còn lại một viên xá lợi sáng lòa giữa đêm đông.

12075_3d_Japan_Drawing1440_900.jpg
Viên xá lợi của hòa thượng từ đó trở thành quốc bảo được cất giữ trong hộp gấm tại chùa Phần Thiên. Ba trăm năm sau, chùa Phần Thiên cháy lớn, viên xá lợi sau nhiều năm lưu lạc nhân gian từ tay người quét chùa vào tay một tên trộm đến tay của thương nhân chợ đen rồi vào tay một lái buôn Tây Vực. Tay lái buôn biết bảo vật muốn dâng tặng vua Thổ Phồn để lấy vinh hoa phú quý nhưng trên đường băng qua sa mạc, thương đoàn của hắn bị một toán cướp đuổi giết, tay lái buôn ôm theo hộp gấm chạy trốn rồi chết khát trên sa mạc mênh mông. Xác của hắn cùng hộp gấm đựng xá lợi bị cát gió vùi lấp không nhìn thấy ánh mặt trời từ đó.

Miếu thờ đạo sĩ trong vòng trăm năm từ khi ông ta phi thăng luôn cực thịnh khi không chỉ thôn dân mà đạo sĩ, đạo cô tứ phương đều nghe danh đến viếng thăm bông hoa xanh không tàn. Thế nhưng, sau một vài năm binh lửa đao thương, mất mùa hạn hán, thôn dân người thì chết, người thì bỏ đi tha phương cầu thực, miếu thờ trở nên vắng vẻ dần. Hai trăm năm sau, một trận động đất lớn khiến cả núi Trường Bạch chao đảo, ngôi miếu vốn cũ kỹ vì không được trùng tu biến thành đống đổ nát, bông hoa xanh cao ngạo cũng bị bụi đất vùi lấp. Vài ngày sau một đợt dư chấn lớn khiến cho mạch đất nứt vỡ, nơi trước kia là ngôi miếu giờ biến thành vực sâu muôn trượng không còn chút dấu tích nào của vị đạo sĩ cao ngạo xưa kia.

Hà Nội trong tớ

Chiều không phải đi học, đạp xe ra hồ ngồi. Tớ biết một góc mà tiếng còi xe bên ngoài không chạm tới được. Nơi ấy chỉ mình cậu với sự thanh bình của những đôi tình nhân, những ông già bà già tập thể dục cùng vài bác gái ôm 1 cái thúng to bán hàng rong. Bánh rán ở đấy 10 ngàn thôi đã đủ no tới mức tối không cần về nhà ăn cơm nữa. Góc bên phải phía gần đền Ngọc Sơn, một anh chàng họa sĩ chiếm một góc nhỏ giữa mấy luống hoa, anh chàng bày vài bức tranh, treo biển : “ký họa lưu lại vẻ thanh xuân”. Có lẽ, mấy bà mấy cô bán tăm bông, bán nước là vết ố duy nhất trong bức tranh ấy. Nhưng kể chi khi cậu là người Việt, người ta sẽ không hỏi đến cậu đâu, họ tìm những ông Tây bà Tây to béo đang đi dạo phía bên ngoài cơ. Kẻ làm phiền đến cậu có chăng là mấy đứa bé mới 5 -7 tuổi, lem luốc ôm một đống xylitol đến mời. Có hôm mùa đông lạnh 13 14 độ, mấy đứa bé vẫn bị đẩy ra khỏi nhà từ sớm, đôi mắt chúng long lanh, người ta cho mười ngàn lắc đầu không nhận chỉ lấy tờ năm ngàn xanh xanh thôi.

Ôi, Hồ Gươm trong tớ!
Ôi, Hồ Gươm không có cụ rùa!

nhung-bi-an-thap-rua-ho-guom-1

Tầm sáu giờ chiều, mặt trời dần xuống núi, cầu Thê Húc vẫn đông đúc như buổi trưa nhưng chỉ khoảng 6h30 trời mùa đông, khi phố đã bắt đầu lên đèn, cầu sẽ vắng người và khoác lên mình một chiếc áo mới. Đèn led được bật lên, trong đêm tối, cầu trông như một con tôm luộc đỏ chói lóa soi mình xuống bát nước canh rau muống mà cụ Nguyễn Tuân đã ví von. Lúc đó, cậu mới nấn ná đứng dậy dắt xe đạp bước chầm chậm, qua tháp Bút, ngó vào đền Ngọc Sơn, ánh đèn điện không làm những di tích mất phần cổ kính mà thậm chí còn tô điểm thêm vẻ đẹp của chúng giữa lòng Hà Nội nhộn nhịp. Cậu bước chầm chậm ngắm nghía xung quanh, đài phun nước là nơi mà lũ lượt xe 09 đậu tại đấy, mấy bác lái xe đang đứng hút thuốc bàn chuyện. Đi qua hàng kem Thủy Tạ, chợt cậu thấy thèm mua một que kem dù trời mùa đông làm tay cậu lạnh cóng, bụng thì biểu tình đòi về ăn cơm, nhưng mà kệ, cảm xúc trào dâng làm que kem đã. Thế là một tay dắt xe, một tay cầm kem, nghía sang bên phải, đền thờ Vua Lê Thái Tổ vẫn im lìm như mọi ngày, không nhiều người để ý tới nó dù đi đi lại lại quanh Hồ Gươm bao nhiêu lần đi chăng nữa.
Đi gần đến siêu thị Bờ Hồ, cậu dừng lại ngó sang bên kia thấy đồng hồ bưu điện báo đã gần 7 giờ. Lúc ấy, cậu mới ăn nốt que kem, lên xe đạp hòa vào dòng người đã bớt đông đúc, đâm thẳng ra phố Bà Triệu để về. Phố Bà Triệu bán lạc rang húng lìu thơm nức mũi giờ cơm tối, cậu đạp xe từ từ để thưởng thức cái Hà Nội trong lòng cậu, nhìn thấy nó ngày một lớn lên trong trái tim bé nhỏ. Một Hà Nội tách biệt hẳn với đoàn người xe đang bóp còi inh ỏi, một Hà Nội cổ kính được xây nên bởi con mắt và cảm nhận của bản thân cậu. Rồi bất chợt cậu ngó sang ngang thấy cửa chùa Phúc Lâm vẫn đóng im ỉm rồi tự nhủ một ngày kia phải dừng xe vào chùa thử xem sao. Đang bồi hồi thì đèn xanh dòng xe hối thúc, cậu lại đạp tiếp với những suy tư.
Hà Nội trong cậu có thể là như thế và vẫn mãi là như thế !

Nỗi buồn của Bọ chét

–    Xin chào quý vị khán giả ! Tôi là Ruồi biên tập viên của đài truyền hình ITV. Chào mừng các bạn đã đến với chương trình ‘Trò chuyện với người nổi tiếng’. Hôm nay tôi xin vinh dự giới thiệu, một gương mặt huyền thoại trong làng thể thao thế giới. Người đã nhiều năm liền đạt danh hiệu vô địch nhảy cao quốc tế. Anh được mệnh danh là ông vua nhảy cao với khả năng nhảy cao gấp hai trăm hai mươi lần chiều dài cơ thể của mình. Vâng ! Xin được giới thiệu : Anh Bọ Chét !

–     Xin chào quý vị khán giả ! Tôi tên là Bọ Chét  ! Hiện đang là quán quân nhảy cao thế giới. Người giữ kỷ lục Guinness về khả năng nhảy cao cũng như nhảy xa. Như anh Ruồi đã nói, tôi có khả năng nhảy cao gấp hai trăm hai mươi lần chiều dài cơ thể mình. Nói ví dụ cho các bạn hiểu nếu tôi mà cao một mét sáu thì tôi có thể nhảy lên đỉnh Keangnam chỉ sau một lần nhún chân. Chỉ cần một cái nhún chân thôi nhé! – Bọ chét nở cười vui vẻ.

–    Cám ơn phần tự giới thiệu vừa rồi của anh. Rất sinh động và rõ ràng! Vậy xin hỏi điều gì đã giúp anh có được khả năng như vậy ? Anh có cần phải luyện tập nhiều không ạ?

–    Tôi có luyện tập đều đặn như bao vận động viên khác, chạy bền, nâng tạ, hít đất và tất nhiên là tôi cũng tập cả nhảy cao nữa. Nhảy cao chính là cuộc đời của tôi…

 

bochet

Ngồi lọt thỏm trong ghế salon phòng khách, Bọ Chét mỉm cười nhìn mình hồi còn trẻ. Mái đầu nhẵn nhụi, bụng to đầy đặn và nhất là đôi chân sau lực lưỡng. Bọ Chét chỉ dùng hai chi sau cùng trong sáu chi của mình để nhảy bởi vậy nên ông rất tự hào về đôi chân ấy. Sau khi xem lại chương trình đến lần thứ mười, Bọ Chét nhìn lên đồng hồ. Đã mười giờ rồi sao? Ông kinh ngạc. Thời gian đúng là trôi đi vùn vụt. Nhớ ngày nào mình còn trẻ khỏe… Thở một thật hơi dài ít thấy ở loài bọ chét, ông mở tủ lạnh lấy chai Gold Label ra, khoan khoái rót đầy một shot. Ực một hơi cạn ly. Dư vị rượu mạnh vương vấn nơi đầu lưỡi làm ông muốn uống thêm một shot nữa. Ừ thì thêm một shot nữa, khắc kỷ đề làm gì cơ chứ ! Bọ Chét tự nhủ. Ông rót thêm một ly đầy nữa. Cứ thế ông uống liền ba ly.

Bọ Chét loạng quạng cất chai rượu vào cánh tủ lạnh. Ông bước đi chầm chậm, hai chân run run, khuôn mặt nâu đen đỏ ké vì hơi rượu. Vừa đi ông  vừa lẩm bẩm “Mình già thật rồi ! Ngày xưa mình có thể uống liền ba chai như thế này!”  Tới vị trí treo huy chương, bọ chét đứng lại chết trân nhìn vào đấy. Ông đếm đi đếm lại tổng số huy chương cùng cúp của mình đến bốn lần. Mỗi lần ra một kết quả khác nhau : mười bốn, mười sáu, mười ba hay mười bảy. Ầy, không quan trọng. Bọ Chét lắc đầu, ông biết chắc chắn mình là người vô địch nhảy cao và nhảy xa nhiều nhất thế giới. Chỉ là giờ đây ông không nhảy được nữa! Bất chợt một cơn lạnh chạy dọc sống lưng già nhăn nheo, Bọ Chét nhận ra ông không nhảy nổi nữa nhưng ngoài kia những cuộc thi nhảy vẫn diễn ra, những ứng viên vẫn đua tranh. Hôm nọ, trong chương trình thể thao, người ta có đề cập đến hai gã một là Ếch Cây, một là Nhện Nhảy. Họ tuyên dương, tán thưởng hai kẻ đó với những mỹ từ mà từ xưa tới nay chỉ dành cho riêng ông.

Không ! – Bọ chét thì thầm tự nhủ. – Chẳng có ai có thể vĩ đại như Bọ Chét này cả! – Ông quả quyết . – Chỉ là giờ đây ta không nhảy nổi nữa. Cúi xuống nhìn đôi bàn chân của mình, ngắm những cơ thịt lỏng lẻo, Bọ Chét hồi tưởng lại đôi chân của mình xưa kia, bóng lưỡng, tròn mẩy, đầy đặn cùng khớp nối linh hoạt cùng những tiếng “tách, tách” chát chúa vang lên mỗi khi nhảy. Một luồng sức mạnh bất chợt dâng trào trông ông, Bọ Chét nhìn đôi chân mình, dường như chúng đang thúc dục ông. Nhảy đi ! Nhảy đi ! Bọ Chét muốn nhảy, Bọ Chét sẽ nhảy. Ông sẽ nhảy một cú phá tan mọi kỷ lục, ông sẽ nhảy một cú vươn thẳng tới trời xanh, vượt qua mặt trăng mặt trời. Một cú nhảy đạt tới tầm vũ trụ ! Cả thế giới sẽ ca tụng ông, không ai có thể vượt qua ông được. Ông sẽ mãi đứng đấy độc tôn bất bại dù là trăm năm hay là ngàn năm có trôi qua đi chăng nữa. Bọ Chét hạ thấp trọng tâm, chuẩn bị nhún chân, bất chợt đôi chân ấy không nghe lời ông nữa khuỵu xuống.

Nửa tiếng sau, Bọ Chét chầm chậm bám vào tường đứng lên, lê những bước nặng nề vào phòng ngủ.

 

–    Xin chào mừng quý vị và các bạn đã đến với ĐMX Highest Jump – vòng chung kết cuộc thi vô địch nhảy cao thế giới. Tôi là bình luận viên Ruồi của đài ITV. Sau đây, tôi xin phép được giới thiệu những vận động viên đã xuất sắc vượt qua vòng loại để tham gia tranh tài ngày hôm nay: Đầu tiên xin trân trọng giới thiệu anh Nhện Nhảy, người có thể nhảy cao gấp một trăm lần chiều dài cơ thể. Thứ đến là anh Ếch Cây, người có thể nhảy cao tới một trăm năm mươi lần chiều dài cơ thể. Và cuối cùng, xin quý vị cho một tràng pháo tay nồng nhiệt cho Đương kim vô địch, người hiện đang nắm kỷ lục về số lần vô địch nhảy cao, nhảy xa thế giới, anh Bọ Chét, người có thể nhảy cao gấp hai trăm hai mươi lần chiều cao cơ thể của mình.

Bọ Chét nhìn xuống đôi chân mình, bóng lưỡng, tròn mẩy, đầy đặn. Ông đưa tay vuốt dọc những chiếc răng cưa nơi bắp chân. Sự sắc nhọn của chúng khiến ông cảm thấy khoan khoái. Xoay xoay khớp chân làm động tác khởi động, ông tràn đầy tự tin. Chưa bao giờ Bọ Chét để ý tới đối thủ của mình bởi ông biết dù đối thủ là ai đi chăng nữa bằng đôi chân này ông có thể chinh phục mọi thử thách, vượt qua mọi đối thủ.

–    Các vận động viên vào vị trí ! Chuẩn bị !

Bọ Chét hạ thấp trọng tâm cơ thể chuẩn bị lấy đà. Ông cúi xuống nhìn đôi chân mình một lần nữa, chúng bóng lưỡng, tròn mẩy và đầy đặn.  Tiếng “Nhảy” vang lên, ông bung mạnh sức, giải phóng toàn bộ năng lượng tích trữ trong từng bó cơ, chờ đợi cảm giác bay bổng mọi lần rồi cười khẩy vào những đối thủ bên dưới. Bỗng “Bịch” ông ngã xuống. Một tràng cười man rợ từ bốn phía vang lên. Bên cạnh ông, Ếch Cây và Nhện Nhảy đang ôm bụng cười. Trên khán đài, khán giả cũng vậy. Họ lăn lộn chỉ trỏ. Trước màn hình tivi, hàng triệu, hàng tỷ người cũng đang chứng kiến trò hề vĩ đại của quán quân Bọ Chét.

Không! Ông hét lên, bật dậy. Bọ Chét nhìn quanh căn phòng, ánh sáng mờ mờ của ánh trăng chiếu vào đôi chân nhão nhoẹt của mình. Ông ôm mặt khóc nức lên : “Ta già thật rồi ! Ta đã già thật rồi!”

 

Lan

– Cái Lan đâu rồi ? Nghỉ tay vào ăn cơm đi xem nào. Tao đói ngấu rồi đây này.

– Dạ. Cô cứ ăn trước đi. Cháu rửa nốt chồng bát đĩa này rồi cháu vào ăn sau ạ.

– Thôi mày cứ để đấy. Mười rưỡi rồi làm gì còn ma nào nữa, ăn cơm, mày mà đói lả ra đấy là tao không chịu trách nghiệm đâu đấy.

– Ôi giời, cô cứ ăn đi không phải lo cho cháu. Cháu đang dở tay với lại hồi chiều cháu cũng ăn một cái bánh mì rồi cô ạ.

Mười hai giờ, khi cả con phố đã say ngủ Lan mới lên giường đi nằm. Thường thì đặt lưng xuống là nàng sẽ ngủ được luôn nhưng hôm nay Lan không tài nào ngủ nổi, nàng thầm nguyền rủa cốc cà phê uống cùng cái bánh hồi chiều. Rời giường, Lan bước ra phía cửa sổ mong rằng ngọn gió mát lành sẽ khiến cho cơn buồn ngủ tìm đến nàng. Ngoài kia những ngọn đèn đường vàng vọt đang chia cắt cả con phố thành những mảng sáng tối không đồng đều y như sự phân chia giàu nghèo trong xã hội. Nàng nghĩ về số phận của mình, rồi lại lắc đầu ngay. Lan luôn tin vào tương lai, tin rằng rồi một ngày nàng sẽ thoát khỏi cảnh nghèo khó. Chúa sẽ phù hộ cho nàng. Chắc chắn vậy!

Chợt nàng nhìn thấy phía nhà đối diện vẫn sáng đèn. Một chàng trai đang ngồi bên bàn học. Ánh đèn bàn chói lóa làm lu mờ sự vàng vọt bên ngoài. Anh chăm chú một cách đáng ngạc nhiên vào công việc của mình. Không biết anh ta đang làm gì nhỉ? Lan chống cằm nhìn sang nhà bên mà tưởng tượng. Có lẽ chàng đang kẻ những nét thẳng thớm trên bản vẻ của mình? Hoặc có lẽ chàng đang đắm chìm trong những áng văn? Hoặc đơn giản chàng đang chơi game trên máy tính? Lý do nào cũng có thể vào lúc mười hai giờ khuya như thế này ! Lan thầm mỉm cười. Một niềm vui nho nhỏ dâng lên trong lòng nàng. Cứ thế nàng chống cằm quan sát anh chàng nhà bên cho đến khi bên ấy tắt đèn đi ngủ.

Đêm hôm ấy, Lan ngủ rất ngon. Một giấc ngủ nhẹ nhàng và ngọt ngào bởi vậy nên nàng dậy trễ hơn mọi hôm nửa tiếng, phải đến khi cô chủ từ nhà dưới gọi lên thì nàng mới choàng tỉnh. Niềm vui nho nhỏ cứ thế cháy âm ỉ trong lòng Lan cả ngày dài. Nàng luôn nở nụ cười tươi tắn nhất dành tặng khách hàng đôi khi nàng còn hát lên khe khẽ khi rửa bát. Cô chủ cũng để ý đến điều này nhưng rồi cô lại quên ngay. Cô nghĩ tuổi mới lớn đứa nào chả vậy. Lan mới mười bảy tuổi, cái tuổi đẹp nhất trong đời người con gái với biết bao mơ mộng. Đến tối sau khi xong tất cả mọi việc, nàng lại ra cửa sổ ngắm sang phía nhà bên, mỉm cười một mình trong khi chàng trai bên kia vẫn đang cặm cụi bên bàn học.

Lan cũng không rõ từ bao giờ việc đứng bên ô cửa sổ ngắm anh chàng nhà bên trở thành một thói quen với nàng. Không những thế nó còn là niềm vui thú duy nhất trong cả một ngày trời vất vả. Bởi thế nên ô cửa sổ nhà nàng hiếm khi đóng lại, lúc nào cũng mở ra đón những làn gió mùa thu mơn trớn nhẹ nhàng, đong đầy sự thầm kín của người thiếu nữ.

9169eee5e93dae85fab319740b1adb37

 

Ngày hôm ấy là có một sự kiện đặc biệt xảy ra. Không phải là việc ở quán. Nàng vẫn luôn làm tốt công việc của quán, từ đi chợ, rửa bát đến lau dọn nhà và phục vụ khách. Chuyện xảy ra ở nhà bên cơ. Đêm ấy, chàng trai không cặm cụi bên bàn học như mọi hôm. Chàng đến bên cửa sổ ngó ra ngoài đường nhưng chàng không nhìn Lan mà hồ hởi nói chuyện điện thoại với nụ cười trên môi. Nụ cười ấy làm Lan không vui. Cứ như một chiếc dằm vô hình lọt vào trong tim vậy. Nàng quay vào nhà cố nằm xuống đi tìm giấc ngủ nhưng có lẽ ông thần ngủ đã quên mang theo cát khi đến gặp nàng. Mãi đến tận ba giờ sáng, ông ta mới quay trở lại và ép nàng vào giấc mơ một cách cách nhọc nhằn.

Sự kiện ấy không khiến Lan mất đi thói quen của mình nhưng lại khiến cho tâm tình của nàng thay đổi chóng mặt. Không còn niềm vui nho nhoi thắp sáng cả cõi lòng nữa, thay vào đó là sự băn khoăn, trăn trở và những cơn đau nhói lòng bất chợt từ chiếc rằm vô hình. Nàng vẫn làm việc, vẫn đi chợ, rửa bát, lau bàn và phục vụ khách hàng. Chẳng có sơ xót nào cả, đều đặn như một cái máy. Nhưng nụ cười và những lời hát đã biến mất, có chăng cũng chỉ xuất hiện thoáng qua rồi lại chìm sâu vào trong bóng đêm vô tận.

 

Đêm nay, nàng vẫn băn khoăn nhìn sang nhà bên. Đôi mày liễu nhăn lại, môi mím chặt. Nàng không rõ mình chờ đợi điều gì và không chờ đợi điều gì nữa. Có lẽ nàng muốn nhìn thấy chàng nhưng không phải một chàng cười nói điện thoại bên cửa sổ mà là một chàng khác. Một chàng ngoan ngoãn ngồi cặm cụi bên bàn học đến một hai giờ sáng. Thế nhưng cảnh tượng đập vào mắt lại khiến cho chiếc rằm nhỏ bé biến thành mũi dao nhọn hoắt đâm xuyên qua trái tim yếu ớt của nàng. Chàng không cô đơn trong phòng như mọi ngày, bên cạnh chàng là một người con gái khác. Cô ấy mới đẹp làm sao, kiêu sa làm sao. Cô ngồi trên giường của chàng vung vẩy đôi chân trắng muốt còn chàng thì vừa cầm ghi ta vừa hát. Người con gái ấy mơ màng, chàng trai thì vui sướng, những cảm xúc ấy như những chú ngựa mất cương lao vào Lan khiến nàng ngã gục.

Lan không thể chịu nổi cảnh tượng ấy. Trời cao bỗng quay cuồng như ngọn chong chóng gió, mặt đất thì vỡ vụn ra từng mảng nhỏ dưới chân. Nàng loạng quạng, quay mặt đi ngay tức khắc, lao tới giường nằm ụp xuống mặc cho những giọt nước mắt cứ thế chảy dài thấm ướt gối. Nàng cảm thấy mình bị phản bội, nhưng bị ai phản bội cơ chứ? Nàng không rõ nữa, trái tim đang hấp hối của nàng không còn đủ sức lực để trả lời câu hỏi ấy. Nàng thương thân phận của mình, lần đầu tiên nàng trách than số phận. Nàng không phải cô bé lọ lem, chẳng có bà tiên hiện lên giúp đỡ nàng trong giờ phút này cả. Bởi thế nàng cứ chìm trong những giọt nước mắt và lời thở than cho tới khi giấc ngủ lao đến bắt cóc nàng vào một thế giới khác.

 

– Mày làm sao thế hả, Lan? Tao thấy dạo này mày xanh lắm. Gia đình có việc gì à? Thiếu tiền thì cứ bảo tao tao ứng trước lương cho nhá!

– Dạ! Không có gì đâu ạ. Gia đình cháu vẫn ổn mà cô.

– Ờ. Không có việc gì là tốt. Có việc gì thì cứ bảo cô, cô giúp cho. Cô là cô thương mày lắm! Một thân một mình lên Hà Nội kiếm sống. Mày lại còn hay lam hay làm, đảm đang khéo việc. Sau này á! Thằng nào vớ được mày thì có mà… phúc đức mười đời.

Lan nở nụ cười buồn bã rồi lại thoăn thoắt xếp chồng bát đã rửa lên trạn. Mấy ngày này, nàng chẳng ăn chẳng ngủ được là bao. Nàng vẫn ngắm chàng mỗi ngày để rồi lại úp mặt lên giường than thở. Suốt tuần rồi, người con gái kia không đến thăm chàng nhưng thói quen sinh hoạt của chàng đã thay đổi. Chàng đi chơi về rất muộn, thỉnh thoảng đến bên ô cửa sổ nói chuyện điện thoại hoặc nhìn ngắm bầu trời rồi tự cười một mình. Chàng không hề biết đến Lan, người con gái đang chìm trong đau khổ vì chàng. Chàng vẫn đắm chìm trong thế giới của mình, ngụp lặn trong những ngày tháng hồng tươi tình ái mặc đóa hoa dại bên kia đường đang héo tàn đi từng ngày. Có lẽ cuộc đời là vậy! Khi những thế giới lướt qua nhau thì dư âm mà chúng để lại thường là những nỗi đau dài thảm thiết, kéo tuột con người ta xuống vũng lầy tuyệt vọng.

Lan lau đi hàng nước mắt trên mặt mình. Nàng ngồi dậy, bước ra ngoài cửa sổ nhìn chàng trai. Chàng vẫn đang nghe điện thoại, nụ cười cố hữu vẫn đậu trên khuôn mặt chàng. Lan nhìn kỹ anh chàng rồi tự hỏi chàng ta có gì đặc biệt để nàng phải đau khổ như vậy chứ? Người gầy gò, mắt một mí, răng không trắng cũng chẳng đều, ăn mặc xuề xòa.  Chàng ta quá xấu trai. Xấu trai thật đấy, nàng lẩm bẩm. Thì ra Lan đã đau khổ tột cùng từ trước tới nay vì một người như vậy à? Quỷ tha ma bắt anh đi, nàng nguyền rủa. Còn cô gái người yêu chàng nữa. Cô ta cũng là hạng chẳng ra gì mà thôi ! Chẳng có người con gái tử tế nào đêm hôm khuya khoắt lại đến phòng con trai cả. Quỷ tha ma bắt cô đi, nàng lại nguyền rủa. Nàng cứ đứng đấy nguyền rủa, nguyền rủa một tràng dài lên đôi tình nhân đang vui cười qua điện thoại.

 

Từ hôm ấy trở đi, tâm trạng của Lan khá hơn theo một chiều hướng nhưng cũng tệ hơn theo một chiều hướng khác. Sự u ê, buồn tủi của người thiếu nữ thất tình đã được chuyển hóa thành những cơn giận dữ và cáu bẳn thường trực. Nàng cau có với người khách không may làm đổ bát nước dùng, to tiếng với anh hàng xóm “dừng đỗ xe sai nơi quy định”, thậm chí nàng còn giận dữ cả đống bát đĩa mà hàng ngày nàng vẫn nâng niu yêu chiều. Sao chúng mày có thể bẩn thỉu được như vậy chứ? Nàng lầu bầu. Chúng mày sẽ vô dụng nếu không có tao rửa sạch hàng ngày. Đĩa này, mày nhìn lại góc bên trái của mày đi, một vệt dầu nham nhở, thật kinh tởm. Tại sao ngày xưa, tao có thể chăm sóc chúng mày hàng ngày được cơ chứ nhỉ?

Sự thù hằn như một liều thuốc độc được tiêm vào mạch máu con người. Nó chạy dọc cơ thể, ngấm vào đầu óc rồi luôn chực chỉ để thoát ra ngoài bằng những lời nanh nọc hoặc những cơn giận dữ không đầu đũa. Lan cần sự căm ghét và thù hằn để sống; bởi dù gì đi chăng nữa thì khi cận kề cái chết với chiếc cổ họng khô rang giữa sa mạc mênh mông, người ta sẽ chẳng ngại ngần gì mà tu thẳng một chai nước với chiếc nhãn dán in hình đầu lâu xương chéo. Nhưng sự thù hằn không đem lại niềm vui và cũng như sự giải thoát, Lan cứ như vậy héo mòn đi từng ngày với con rắn trong cổ họng. Những câu chửi bới lăng mạ vô cớ thoát ra từ miệng nàng ngày càng có xu hướng gia tăng. Từ anh chàng nhà bên, sự căm ghét của nàng lan tỏa dần đến mọi nơi, mọi ngõ ngách của cuộc sống. Những bất hợp lý và khiếm khuyết của sự vật bên ngoài khiến nàng không thể chịu nổi mà lên cơn quát tháo. Thế giới này thật bất hoàn và đầy nhóc những góc cạnh méo mó. Thế nhưng không ai đứng lên để chống lại những điều đó, con người ngoài kia chỉ biết chấp nhận như những con vịt quẫy chân bơi theo dòng nước. Thật là nhục nhã, thật đáng hổ thẹn !

 

Lan nhìn mình trước gương. Không rõ lần cuối cùng nàng nghiêm túc soi mình trước gương là khi nào ? Nàng nhìn thấy một đứa con gái gầy gò ốm yếu trước gương. Nàng đúng là tiều tụy đi rất nhiều. Hai gò má hóp lại, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, chân tay nhỏ tí đen nhẻm, ngực lép kẹp như hai cái bánh dầy con. Nhưng có điều gì đó không ổn ! Nàng nhận thấy điều ấy. Nhân hình trong gương có nét gì đó không đúng. Nàng hoảng sợ phát hiện ra, mình trong gương để lộ cặp răng nanh ra khỏi hàm cùng với hàng lông mày xếch dài vẩy lên nhọn hoắt. Nó ngoác miệng cưới lớn nhìn Lan, rồi há rộng miệng ra khoe con rắn hổ mang đang ngọ nguậy không ngừng thay cho chiếc lưỡi bình thường. Lan chết đứng nhìn con quái vật trong gương. Nàng ngồi sụp xuống khóc, nàng cảm thấy trước con quái vật kia mình quá đỗi nhỏ bé. Nó đang ngọ nguậy, đang vùng vẫy, chẳng bao lâu nữa nó sẽ nuốt trọn Lan rồi thoát ra ngoài tung hoành gieo rắc ác mộng cho thế giới.

Lan muốn làm một điều gì đó. Nàng chạy ra khỏi nhà giữa đêm khuya, băng qua những cửa hiệu đã đóng cửa, băng qua những con phố vòng vọt ánh đèn, băng qua những cô gái đứng đường đang cố gắng chèo kéo vài ông khách về muộn. Nàng đứng lặng trước cánh cổng sắt nhà thờ. Đây rồi, kiến trúc Gothic cổ kính với chiếc tháp nhọn cao vút luôn luôn chào đón những con chiên ngoan đạo. Ngôi nhà của Chúa thánh linh, Người đã hi sinh bản thân mình để chuộc lỗi cho cả loài người, Người luôn bao dung tha thứ cho mọi lỗi lầm của loài người. Cánh cổng sắt đã đóng từ lâu, cả nhà thờ im ắng tối như hũ nút. Trước cửa thánh đường, bóng của nàng ngọ nguậy không yên, nó có cảm giác bất an, nó muốn thoát ra. Không thể đợi đến ngày mai được, nếu Lan chần chừ, nàng sẽ không bao giờ có cơ hội nữa. Nàng phải kiểm soát nó, chế ngự nó, tống khứ nó trở về nhà ngục của mình dưới đáy sâu tâm hồn. Lan quỳ xuống nền đất trước cửa nhà thờ, nhìn sâu vào trong nơi có tượng Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập tự giá, nơi không có loài ma quỷ nào có thể đặt chân tới, nàng lầm rầm cầm nguyện, Chúa sẽ nghe thấy lời của nàng, Chúa sẽ thanh trừ con quỷ đang bám rễ sâu làm vẩn đục linh hồn nàng.

Lan nhìn thấy phép màu xảy ra tại chính trong tâm hồn mình. Giữa sa mạc đen, khi mặt trời đen đã yên vị trên đỉnh trời, khi đàn rắn hổ mang đen đang vây quanh bãi sình lầy-nơi giam hãm nàng, khi Lan- đã ngập cả thân người trong sình lầy chỉ còn hai bàn tay và cái đầu được tự do thì Chúa xuất hiện. Ánh hào quang của Ngài xua tan ánh mặt trời đen tối, tiêu diệt lũ rắn hổ mang, chuyển hóa vùng sa mạc thành thảo nguyên bát ngát rồi Ngài hạ xuống bên bãi lầy, đưa bàn tay ra nắm lấy tay Lan, bàn tay mềm dịu và ấm áp  của Chúa đã đưa Lan ra khỏi bãi sình lầy. Ánh hào quang của Ngài thanh tẩy đã thanh tẩy lớp bùn nhơ quanh người nàng. Lan quỳ xuống, hôn đôi bàn chân Chúa, Người đã cứu nàng, rồi nàng ngước nhìn lên và hốt hoảng. Người đứng trước mặt nàng không phải là Jesus-Kito vĩ đại mà chính là nàng – một Lan khác chói sáng và thuần khiết. Nàng mỉm cười với Lan rồi biến mất. Chỉ còn Lan ngẩn ngơ giữa vùng thảo nguyên, đón cơn mưa đầu tiên sau bao năm dài hạn hán.